Iwin Iwin Online - Đánh bài Iwin
Cộng đồng game bài lớn nhất Việt Nam, đăng ký bởi ở đây được tặng ngay 40,000 win.
#Chiến Binh CS - Chiến trường rực lửa Chiến Binh CS Online - Chiến trường rực lửa
Game bắn súng online trên di động đầu tiên do người Việt phát triển!.
#Ionline IOnline
Game Đánh bài trực tuyến đỉnh cao nhất hiện nay hỗ trợ: Java, Android, IOS,...
Trang chủ » Thế giới truyện » Truyện 18+

Con Thầy – Vợ Bạn – Gái Cơ Quan

3880 lượt xem | Đăng ngày 10/4/2013

Xem toàn tập:

Truyện: Con Thầy – Vợ Bạn – Gái Cơ Quan
Chuyện yêu đương mình tự cho là trải khá nhiều rồi. Qua 5 6 đời gấu cáo chó mèo, máy bay có, 9X có, yêu xa có, online có, three some có, four some cũng có, mỗi Gay là chưa thử Nhưng ở đây mình muốn chia sẻ cho các thím ba câu chuyện của mình thuộc TAM KỊ mà mình đã và đang dính vào: Con thầy – Vợ bạn – Gái cơ quan Chẳng phải mình ko biết là phải kị, mà cái số mình nó vậy, ko tránh đc mà mình cũng ko muốn tránh tất nhiên kể truyện muốn hay thì cũng phải thêm thắt, nhưng Based on true story các thím nhé, sinh viên hơn cave chỗ đó
I – Con Thầy
Chuyện đã 6 năm rồi nhưng vẫn để lại trong tôi cảm giác buồn mỗi khi nghĩ lại. Đó là năm học lớp 11. Tôi đc chọn vào đội dự tuyển thi HSG Quốc Gia. Còn 3 tháng nữa trường sẽ lên danh sách chính thức vậy nên phải đi tìm thầy để luyện thi. Lúc đó cả nhà rất kỳ vọng. Tôi cũng lên quyết tâm ghê lắm, tự nhủ sẽ giành đc một giải cho cả nhà mở mặt, mà lại thoát đc kỳ thi ĐH năm sau. Ở trường C3 tôi khá có tiếng với các em gái, cũng chẳng có gì đặc biệt ngoài cái mẽ đẹp trai Khổ cái trường tôi là trường chuyên ban A nên cũng đồng nghĩa với trại nuôi chim và cá sấu. Cuộc đời đi học bình yên trôi đi cho đến cái ngày đó, bố mẹ tìm được một ông thầy có tiếng dạy ở một trường đại học đồng ý kèm cặp cho tôi.
Hôm đầu tiên dậy sớm đạp xe đến bái sư, lò mò hỏi han mãi cũng tìm đc đúng địa chỉ. Dựng xe bấm chuông, vài phút sau cánh cửa sắt lẹt kẹt mở ra
-Anh hỏi ai ạ?
Ngẩn người 2 giây…
-Cho mình hỏi đây có phải nhà thầy C ko? mình đến học thêm
-Dạ anh cho xe vào nhà đi ạ.
Con bé đẩy cửa đứng sang một bên cho khách vào. Tự dưng thấy tay chân luống cuống, đẩy cái xe qua cửa thôi mà mắc ngược mắc xuôi, cảm giác hình như con bé đang trố mắt nhìn mình làm tôi càng luống cuống hơn. Con bé có mái tóc đen dài hơi rối lòa xòa trên khuôn mặt trắng trẻo, đôi môi hồng hơi phụng phịu, cái mũi nhỏ xinh cùng đôi mắt to tròn, mặc bộ đồ ngủ màu hồng nhạt dẫn tôi theo sau vào nhà. Tất cả những điều đó in sâu vào tâm trí tôi đến tận bây giờ. Lúc đó chỉ muốn nói gì đó với nó mà chẳng biết phải nói gì. Vào đến phòng khách, nó bảo tôi ngồi chờ xong lững thững đi gọi bố. Ở trường gái để ý tôi nhiều, tôi cũng làm mặt lạnh ghê lắm chứ nhưng giờ mặt tôi có lẽ trông…ngu ngu. Ít phút sau thầy giáo xuất hiện. Giớ thiệu hỏi han các kiểu xong hai thầy trò vào học luôn. Buổi học kết thúc, chẳng biết thầy hay dở thế nào nhưng có điều chắc chắn là tôi muốn học ở đây!. Ra về vừa đi vừa liếc ngang dọc nhưng chẳng thấy con bé đâu, chắc nó ở trên tầng hay là đi học mất rồi, cứ đứng lại hỏi mấy câu linh tinh câu giờ, mong con bé xuất hiện để mà nhìn một cái. Cuối cùng ko có gì để nói nữa đành chào thầy xong phi xe về. Về đến nhà đầu óc cứ vẩn vơ trên mây. Trong đầu cứ cố nhớ lại, xây dựng lại khuôn mặt, mái tóc, bộ đồ ngủ đó. Chả tập trung học hành đc gì, thế này thì hỏng(mà sau hỏng thật). Hồi đó đang tuổi mộng mơ, ADSL chưa về nhà nên chả biết QWERTY bắt sóc là gì, tối đến đóng cửa phòng xong trùm chăn ôm gối tưởng tượng ra đủ chuyện viển vông với con bé thế này thế nọ. Nằm trằn trọc vặn vẹo nôn nao trong người mãi chẳng ngủ đc, chỉ ước gì thời gian trôi nhanh để được đi học thêm, để gặp lại con gái thầy.
Sáng tỉnh dậy thấy mọi thứ khang khác. Đúng là trẻ con thời kỳ tâm sinh lý chưa ổn định như tôi bấy giờ, mới nhìn thấy gái thôi mà tối qua đã nằm trằn trọc đến 1-2h sáng. Muốn nằm ngủ nữa, mộng mị nữa nhưng mà phải dậy làm bài ở trường, chiều còn đi học. Lịch học thêm của tôi một tuần 3 buổi sáng thứ 2-4-6. Hôm qua thứ 2 đầu tuần là buổi đầu tiên , ngày mai mới “được đi học” nữa. Mong sao cho hôm nay trôi qua nhanh, ngày gì mà…thừa thãi. Buổi chiều đến trường cảm giác mọi thứ cũng khác mọi ngày. Đi qua mấy con bé lớp dưới vẫn nhìn mình với ánh mắt “anh ấy kìa”, bình thường sẽ liếc lại, cười hay giả bộ tãi tai vuốt tóc làm bộ làm tịch gì đó, trong lòng cảm thấy lâng lâng vì được lũ con gái để mắt. Nhưng hôm nay còn chẳng buồn nhìn lại chúng nó, bơ luôn. Hàng ngày ngồi học vẫn thích tán dóc, hay chơi trò kéo cọc-xê các bạn nữ bàn trên. Giờ thằng ngồi bên cạnh rủ chơi thì cười trừ, nhìn nó kiểu “mày trẻ con”. Chỉ thích nằm xuống bàn gối tay nhắm mắt lại, tưởng tượng tiếp chuyện với con bé mà đêm qua đang còn dang dở, đến đoạn ôm ấp nhau, đc hôn hít sao đó… Đang lim dim mộng mị bỗng nghe tiếng bà dạy Sử “Anh ko thích học tiết của tôi thì đi ra, sổ đầu bài lớp đâu?!”. Giật mình tỉnh giấc định thần lại, xin chày xin cối mãi nhưng vẫn bị ghi. Cuối tuần này ăn chửi của bà chủ nhiệm rồi, đến nản. Rồi thì cũng hết đươc buổi học mà cái gì cũng chán như con gián. Phóng xe thật nhanh về nhà vào phòng đóng cửa nằm. Mẹ bảo thằng này ốm hay sao từ hôm qua giờ về hay nằm thế? Ngày hôm nay sao mà dài lê thê, lại còn đám bài tập phải làm nhưng giờ chỉ muốn nằm ngủ thôi. Bỗng nghĩ đến chuyện gọi điện hỏi bài thầy. Nếu may mắn thì con bé đó sẽ nghe máy, nghe được giọng nó là đỡ nghiền rồi. Vậy là bật dậy làm luôn. Quay số…Tim đập theo từng tiếng tút dài như cân não
-A lô? – giọng nữ trả lời
-Ơ….……dạ cháu chào bác
-Vâng ai đấy?
Luống cuống
-Dạ cho cháu gặp bạn….ah thầy. Cháu là học trò của thầy ạ.
Bà vợ chuyển cho thầy nghe máy. Thất vọng tràn trề, đón con thì bắt được mẹ. Bịa ra mấy câu hỏi thầy, xong lại thấy xấu hổ vì mình cứ hỏi ngu ngu trong khi hôm qua thầy hỏi gì cũng gật. Thôi cố gắng ko nghĩ đến nó nữa, vào làm bài thầy giao cho tốt, không ông ấy đuổi học thì bỏ mẹ.
Cuối cùng thì cũng đến buổi sáng mong chờ của ngày hôm sau. Bật dậy như tôm dù tối qua nằm thao thức mãi mới ngủ. Đánh răng rửa mặt, chải chuốt hơn ngày thường. Được cái đẹp trai nên cũng ko có gì phải xoắn về chuyện đó lắm Ăn uống qua loa xong phóng xe đi luôn, trong lòng hồ hởi. Sắp được gặp lại tình yêu rồi, hôm nay phải tự tin, nói chuyện với nó mới đc. Đến trước cửa nhà, chỉnh lại đầu tóc xong bấm chuông. Cái cửa sắt loạc xoạc kéo ra, tim bắt đầu hơi loạn nhịp rồi…vợ thầy xuất hiện
-Cháu đến học thêm hả, vào đi cháu.
-Dạ vâng, thầy ở nhà chứ ạ? (Ko hiểu sao mình lại hỏi câu thừa thãi này)
Vợ thầy – mẹ con bé chắc 40 rồi, nhưng bây giờ nhớ lại thấy bà ấy đẹp thật, mà cũng đúng thôi, con bé xinh thế kia mà. Tôi cũng xin không tả gì về nhân vật phụ này kẻo lạc đề. Dựng xe xong ngồi ở phòng khách đợi thầy, nhưng trong lòng thì mong con bé xuất hiện. Đang suy nghĩ thì thầy ở trên lầu gọi với xuống, bảo lên tầng ngồi học. Leo lên cầu thang, đi ngang qua một cái phòng mở cửa, liếc mắt nhìn vào thì thấy hình như phòng con gái, treo tranh ảnh BoA, Đan Trường, UHP các kiểu, trăng sao dán đầy tường. Chắc là phòng con bé rồi! Đang ngó nghiêng bỗng tiếng con gái sau lưng:
-Bố em ở phòng đầu kia ạ.
Ngu ngơ ngoảnh lại. Con bé đi từ nhà vệ sinh ra, nhìn mình lạnh lùng(hay là cố lạnh lùng chăng)
-Ơ…ừ anh… Tại hôm qua học phòng khác nên anh ko biết…?
Nói xong thấy câu đó chẳng liên quan gì đến hoàn cảnh cả. Tại lúc đó có nghĩ được gì đâu, ko nói lắp là may rồi
-Ờ mà…anh là Linh, em tên gì?
-Dạ, em cũng tên Linh… – trông mặt nó hơi giãn ra – phòng làm việc của bố em ở đắng kia.
Con bé chỉ tay xong đi vào phòng đóng cửa lại. Trong đầu tôi lúc đó cứ bị quấn lấy hình ảnh khuôn mặt trắng xinh của nó, đôi mắt trong veo vừa tỉnh dậy buổi sáng với mái tóc buộc cao bằng cái dây màu hồng, bộ quần áo ngủ màu xanh da trời, đi đôi dép con thỏ màu trắng…tất cả ôi sao đáng yêu thế….! Tôi đứng ngẩn tò te nhìn trân trân cái cửa đã đóng một lúc thì nhớ ra là phải đi vào phòng đầu kia. Hôm nay thầy khen mình làm bài khá, lòng thấy vui lắm. Ông thầy này giỏi có tiếng nhưng mình cũng biết ông nghiêm khắc. Mà giờ không chỉ là thầy của mình, trong lòng tôi tự nhắc ông ấy là bố của con bé kia nữa – điều này ý nghĩa hơn nhiều. Học xong ngồi bắt chuyện
-Nhà thầy có bao nhiêu người ạ?
-Thầy có một đứa đang học lớp 9 thôi
Aha, vậy là em nó đang học lớp 9. Để xem nào, moi thêm ít thông tin
-Vậy ah. Em cũng có một đứa em trai đang học lớp 7 (chẳng liên quan)…ah thầy, thế năm nay em ấy thi cuối cấp nhỉ
-Uh, trường em năm nay sẽ mở cả chuyên Ngữ đúng ko, thầy sẽ cho nó đăng ký thi cả vào đấy. Không biết thế nào.
-Dạ đúng rồi…mấy cô ngoại ngữ trường em dạy cũng giỏi lắm ạ, nên chắc sẽ chất lượng(?)… Mà em ấy đang học trường gì ạ?
-Nó học trường XYZ (thầy cười cười nhìn tôi)
Ô hô, cũng gần nhà mình mà. Hóa ra con bé đó bao lâu nay ở gần quanh mình mà ko hay. Thấy hơi lộ liễu nên thôi không hỏi nhiều nữa, chào thầy đi về. Ngang qua phòng nó thấy cửa vẫn đóng. Sau biết được nó học buổi chiều, cùng buổi với tôi. Nên nghĩa là lúc tôi đang ở nhà nó thì nó cũng đang ở trong phòng. Nghĩ đến điều đó làm tôi có hứng học hành hơn. Mấy ngày sau cũng làm quen được dần với cảm giác chạm mặt nó, nên tay thôi ko run, tim thôi không đập nhiều nữa. Thế nhưng cứ mỗi khi đêm về là lại nằm thao thức nhớ nhung. Cảm giác đó thật là khó chịu, cứ như có điện chạy trong người mỗi khi nhắm mắt lại nghĩ đến con bé ấy, nằm quằn bên này quay bên kia cứ thư thằng nghiện vậy. Đến giờ khi đã trải qua bao nhiêu cuộc tình, con tim đã chai sạn đi nhiều thì mới thấy tình yêu tuổi học trò thật đẹp, muốn cũng khó mà tìm lại được cảm giác đó lần nữa. Ngồi suy tính thổn thức mãi ko biết làm sao để chạm được vào em nó đây. Cứ thế này cho đến khi kết thúc khóa học, ko đến nhà nó nữa thì coi như hết phim.
Năm lớp 10 tôi cũng có một “mối tình” đầu với một con bé quen nhau qua chat MIRC(hay MICR gì đó ko nhớ, loại chat room ko cần tài khoản). Buổi đầu hẹn gặp nhau, con bé đó thì gặp là thích tôi luôn ko cần hỏi nhiều, tôi cũng ưng nó luôn không cần suy nghĩ. “Mối tình đầu” trải qua vài ba tuần trốn học thêm đi ăn kem, cầm tay nhau dạo công viên. Nhưng chưa kịp hôn má nhau thì đã “đổ vỡ” mất vì bố mẹ phát hiện, mắng chửi một trận nc mắt nước mũi tèm lem. Gọi luôn cả sang nhà con bé kia bảo “Con gái ông bà phá con trai nhà tôi”, nhà kia cũng đáp lại “Con trai ông bà phá con gái nhà tôi”. Thế là thôi ko gặp nhau nữa (sau này đi học ĐH tìm lại nhau, rồi kết thúc cũng là XH-CT mà thôi). Trở lại với con bé – con gái thầy giáo hiện tại, tuy đến học nhà nó nhiều cũng quen nhau rồi, gặp nhau đã chào nói bình thường, thế nhưng về nhà vẫn vật vã bao đêm không biết làm thế nào thì đến một hôm tôi đi học về. Gần đến nhà thì thấy có vụ ngã xe. Đi ngang qua liếc nhân vật chính…là nó. Dựng xe chạy lại, nó ngồi bên đường, xe đã có người dựng dậy. Ko thấy máu me gì nhưng nó đang bưng mặt khóc. Tôi lắc tay – lần đầu tiên chạm vào nhau, dù đang trong vụ ngã xe lùm xùm nhưng vẫn cảm thấy…có chút điện chạy trong người
-Linh, linh…
Nó ngẩng mặt lên, trông nc mắt chảy dài trên má con bé mà tim tôi thấy xót xa thế, định đưa tay lau nhưng kịp suy nghĩ lại
-Sao vậy em? Em ngã xe hả, làm sao thế?
Nó thấy tôi, nhăn mặt mếu máo
-Em đang về thì bị xe máy quẹt
-Vậy hả – tôi đảo mắt nhìn quanh, chẳng thấy ai có vẻ là thằng khốn nạn đã tông vào thiên thần của tôi, chắc chạy rồi – em ko bị chảy máu chứ, thôi em đừng dậy đi anh xem
-Em bị sái chân rồi ko đứng được…
Thấy hơi ngượng vì em nó sái chân mà lại bảo nó đứng dậy
-Anh đỡ em đứng dậy nhé, nhà anh gần đây
Nó đưa tay cho tôi đỡ. Trong hoàn cảnh này gặp đc người quen là tốt rồi nên chẳng ngại ngần gì nhau. Tôi dìu nó lên xe, nhờ bà bán hàng gần đó trông cái còn lại, đèo con bé về trước rồi chạy bộ ra lấy nốt về. Bảo gần nhà nhưng cũng phải đến nửa cây chứ ko ít, mà lúc đó nếu có bắt tôi xới tung cả quả đất lên tôi cũng làm ko hề ngần ngại. Đưa nó vào nhà, giới thiệu nhanh gọn với bố mẹ xong hối hả đi tìm Salonpas. Chữ trị xong xuôi, tình hình chân con bé có vẻ hơi sưng tấy thôi, vẫn đi khập khiễng đc nhưng đối với tôi đó là cả một tai nạn nghiêm trọng và đáng thương vô kể.
-Em ở lại ăn cơm nhé, chân thế này đừng về vội
-Dạ…thôi anh ạ, em về đc mà, em ngồi chút hết đau rồi về thôi.
-Em đi là lại đau đó, để chút nữa ăn xong anh đưa em về. Để anh lấy điện thoại cho em gọi bố mẹ nhé?
-Cháu cứ ở đây ăn cơm xong rồi về, để cô mời cơm con gái thầy giáo một bữa – mẹ tôi trong bếp chen vào.
-Dạ…- nó ngần ngừ một lúc – để em gọi cho bố mẹ đã, anh cho em gọi nhờ điện thoại…
Tôi chạy đi lấy điện thoại ngay. Nghe em nó nc xong, mặt có vẻ thoải mái hơn. Trong lòng tôi mừng thầm. Bữa cơm hôm đó, thường ngày ăn 3 bát thì hôm nay chỉ 2 bát, vừa ăn vừa giữ kẽ… Trong đầu nghĩ làm sao cho hình ảnh mình ăn cơm cũng được…đẹp trước mắt nó. Con bé ăn ít, chắc cũng giữ kẽ nốt. Bữa tối đó bố mẹ tôi là hai người nói nhiều nhất. Tôi cố tỏ ra ga-lăng hiếu khách nhưng chỉ bật ra được vài câu như “em ăn đi”, “ăn nữa đi em”, “em ăn ít thế”….
Rồi cũng đến lúc con bé chào bố mẹ tôi ra về, và dĩ nhiên người hộ tống là tôi. Đưa nó về bằng xe của nó rồi tôi bắt xe ôm về. Đèo nó sau lưng mà tim đập loạn xạ, tay chân loắng ngoắng mất hết tự tin. Có ai ngờ số phận cho tôi giây phút này, mơ mộng vật vã bao đêm rồi. Con bé ngồi phía sau im lặng ko nói gì. Hai đứa cứ im lặng được nửa quãng đường thì tôi quyết định mở mồm
-Em đau chân nữa ko?
-Em cũng đỡ rồi, ko sao ạ
-Em học cũng gần nhà anh nhỉ… – một câu hỏi ngu ngu
-…..
-Ah, em sắp thi rồi, em định thi trường gì?

Trang: 1 2 3 4 5 6 7

Bình Luận

Truyện cùng thể loại

Thiên Long Mobile
Thiên Long Mobile
Tựa game MMORPG dành riêng cho java và android gây bão cộng đồng game online 2014.
Tải miễn phí
Chuyên Mục Top
Ảnh Sex Soft

Thế giới truyện